タイムカプセル

12月のベゴニア  F6 水彩 2011

Tôi nhận được một phong bì từ em trai tôi đang ở nhà.。Ah、Tài liệu mẫu đã được tạo.、Tôi tình cờ nhìn vào mặt trước và thấy địa chỉ đó là tên con trai tôi.。Nó là gì?

Một tấm bưu thiếp được gửi kèm theo một lá thư đơn giản của anh trai tôi.、Những gì anh ấy cho tôi xem là、Tôi viết bài này khi con trai tôi đang học lớp 4 tiểu học.、mười năm sau、Đó là một tấm bưu thiếp gửi cho tôi khi tôi 20 tuổi.。Tôi được yêu cầu viết ra một địa chỉ hợp lệ ngay cả sau 10 năm.、Tôi đã viết địa chỉ của bố mẹ tôi.。Cá nhân tôi chắc chắn tôi sẽ chuyển đi (đúng hơn)、Mong muốn làm như vậy) cũng được thể hiện ở đó.。

Ngay cả em trai tôi cũng có vẻ ngạc nhiên.、私たちはもちろん本人ももうすっかり忘れてしまっていたらしい葉書きには三人で那須に行った時の写真が印刷してあった三脚を使って自分で撮影し自分でパソコンを使って印刷した葉書きに学校で文章を書いたという

十年は短い私たち親から見れば子どもは図体ばかり大きくなるが中身はちっとも成長していないように見えるでも子どもがそれを書いたときは10歳それまでの人生と同じ長さの未来など遠い遠いかなたに違いない私自身の記憶に照らしてもそうだ

葉書きの最後に「お父さん、Tôi tự hỏi mẹ bạn thế nào rồi?。Tôi hy vọng anh ấy chưa chết.”。Cho trẻ em、cha mẹ quan trọng hơn đất nước、gần gũi hơn xã hội、Anh ấy là người không thể thay thế, người bảo vệ tôi bằng máu của tôi.。Không có nó, chúng ta không thể xây dựng ước mơ cho tương lai.。sự bất hạnh của cha mẹ、xui xẻo、Sự kém cỏi phủ bóng đen lên tương lai của một đứa trẻ.。trong giây lát、Tôi nên mang theo loại ô nào?、Tôi tìm kiếm trong trái tim mình để xem nó đang phủ bóng như thế nào.。

Những đứa trẻ mất cha mẹ trong trận động đất lớn ở phía Đông Nhật Bản thậm chí còn mất đi cái bóng đó.、Tôi nghĩ về nó một lần nữa。"Tôi hy vọng tôi chưa chết" nghĩa là gì?、Nó cũng cho thấy rằng trẻ em cảm nhận được thực tế này trong trái tim mình.。Mười năm sau, bạn có thể cảm thấy không may mắn và nghĩ, “Tôi ước gì cha tôi là một người tử tế hơn về mặt xã hội”.。

Con cái không thể chọn cha mẹ。Đó là lý do tại sao bản thân trẻ em cần có lý tưởng.。Tôi không thích những đứa trẻ tôn trọng cha mẹ (trước đó chúng không tôn trọng họ)。(Từ góc nhìn của một đứa trẻ) Chỉ cần cha mẹ chu cấp thức ăn và tiền bạc là đủ.。Lấy cha mẹ làm bàn đạp、Nếu bạn có thể tạo ra thế giới của riêng mình thì tốt thôi.。Tôi đang nghĩ đến việc để lại một viên nang thời gian cho bản thân mình sau 10 năm nữa.。 28/1/2012

下北から帰ってきた

2011暮れ・下北

CHÚC MỪNG NĂM MỚI。Cảm ơn bạn đã tiếp tục hỗ trợ trong năm nay。たくさんの年賀状を頂きました。Cảm ơn。nhưng、私は今年は1通も出せずじまい申し訳ありませんでした

12月に入ってすぐパソコンが壊れて修理に出し年内には修理出来てきたのですが既に私は24日には下北へ父の様子を見に帰っており今年の年賀状はやめてしまいました25日から1月4日まで11日間毎日父の病院へ介護?の手伝いに山道を越え車で片道1時間から1時間半かけての病院通いをしました

8月の手術11月のリハビリ病院への転院と今回の転院と3つめの病院ですがそのたびに一つずつ出来なくなってきています手術直後はちゃんと話もでき自分の名前も生年月日なども正確に答えられたのが次の病院では話が出来なくなり家族を認識できなくなりました今度の病院ではもう食べさせて貰ってさえ食事もままならず痩せていく一方です身体も硬直してカチカチリハビリ専門病院なのに???と思いましたがとにかく食べなければそれで終わりと自分の仕事を昼食だけでもしっかり食べさせることに絞りました家族のできることはわずかですでも家族でなければできないこともあると感じた11日間でした

慣れない雪道も初めは恐々でしたが慣れてくるに従い周囲を見る余裕もでき山道のテラテラと光るアイスバーンのドライブも楽しめるようになりました。Hơn bất cứ điều gì、汚れていない雪の美しさ風で粉雪が舞い道か雪原かの見分けがつかないような雪の表情の美しさを毎日見られたことはとても私を元気づけてくれたのです寒気に澄み切った空気の清々しさ何だか忘れ物を取りに帰ったような気持ちになりました

下北では咳をしている人を一人も見かけませんでしたから風邪のことなどすっかり忘れていましたが昨日(5日)夕新幹線で大宮駅に着いたとたんの大勢の咳の人々。Ah、ここには風邪があるんだったそんな気持ちと美しい雪景色を心の中に大事にしまいこみながら今日からまたこの中で自分は生きていくんだと感じながら帰宅しました

いよいよ個展だ

ホニュウルイの風景 F6 2011

いよいよ個展全然準備らしい準備も出来ておらずこれからジョイフルへ行ってテープを買い額縁代わりに周囲をぐるりと回して出品しようという横着な神経に我ながら愕然としているところここ数日は筆さえ握る時間が無い(このブログは?)

最大作はほぼ300号の「円盤投げの男」(あえて未完のまま出品)なぜ円盤投げなのかは会場で考えて下さると有り難いですが最小は4号の数点時間からいえば4号、6号がもっとも時間がかかり大きくなるほど短時間で描かれているそれは今回だけでなくいつものことだたぶん私自身の内面的な性向がそういう結果につながっているのだろうと思っている

「ホニュウルイの風景」は出品作の1点今の段階での感想だが本当は今回の真のタイトルはこれだったかも知れないと感じている作者としての私の思いは別にして見て下さる方のすべてにポジティブなものネガティブなものそれぞれいろんな感想があると思う。Xin vui lòng、それを聞かせて頂きたいと願っている 2011/12/06