「習作」が絵になる瞬間

   習作 「赤い実」   水彩

「カーテン」の習作を何枚か描いたうちの一枚あとから思いついて小さな赤い実を描き加えてみたとっさの思いつきだから具体的な植物名など考えてない単なるイマジネーションに過ぎないが後から考えるときっとハマナスのイメージが閃いたんだろうな、tôi nghĩ。

窓の向こうは道の一部のようにも見えるむこうから誰かが歩いてくればドラマが始まりそうだカーテンのドレープの下からこっちに歩いてくる人物の脚を描いたらどうだろう。hoặc、赤い実を摘んでいそうな子どものかがんだ姿勢などが見えたとしたら それがただの習作が「絵になる瞬間」かもしれませんね

Đúng, Tôi là người lỗi thời.

Màu nước "Hai chậu trạng nguyên bên cửa sổ"

Họa tiết cho lớp học、Tôi dần dần chán những cây trạng nguyên cuối năm.。Điều đó đang được nói、Tôi đã viết về nó trước đây, nhưng、Trạng nguyên thoạt nhìn có vẻ dễ dàng、Trên thực tế, cả màu sắc lẫn hình dáng đều là những đối thủ khá mạnh mẽ và đáng gờm.。Những người trong lớp đã biết điều này.、“Tôn trọng và ghẻ lạnh”、Có lẽ tôi cảm thấy như mình đang cưỡi một con mèo.。tất nhiên rồi、Cả cây trạng nguyên lẫn những người trong lớp đều không có lỗi.。

Dù tôi không có tội、Để nó mòn mỏi thế này thì hơi lãng phí.。Tôi phải vẽ ít nhất một bức tranh.、Tôi vẽ nó với “tinh thần mottainai” của。

cái này、Nó được chụp trong hình vì có hai cái chậu.。Bạn hiểu không? cảm giác này。Một chiếc bình sẽ biến nó thành “chỉ là một bản phác thảo”。"Chỉ là một bản phác thảo" nghĩa là gì?、Tôi không muốn bạn theo đuổi tôi.、Tóm lại là “chất lượng tranh” tăng lên.、Đó là ý nghĩa của nó。Ý anh là gì...?、Nếu bạn trả lời như vậy,、Tôi sẽ phải viết một bài báo mỗi lần, vì vậy、Tóm lại, theo ý kiến ​​của tôi、Chúng ta hãy nói。Nhưng đó、Đó là một cảm giác cũ, phải không?、Nếu bạn bị đẩy đến rìa của vòng tròn、 Đúng, Tôi là người lỗi thời. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mở lòng lần nữa.。Ngoài ra, có lẽ tôi hơi keo kiệt.(^-^;

アーティストの時代

「一週間で編集アップロード」にチャレンジしてみました

日本はドイツとともに世界で最初に「資本主義を卒業する」国になる(可能性がある)と予測する学者たちがいる経済学説で有名なケインズがすでに1930年に資本主義は一つの過渡期でありやがては経済成長のない社会すべてのインフラが整い豊かではあるが利益主義ではないお金に大きな意味のない社会になると予測しているのだそうだ経済学者の水野和夫氏の談をラジオで聴いた

氏によると現在のところそれに当てはまりそうな国は日本とドイツだけらしい。Điều đó có nghĩa là、日本はアメリカ経済の尻ばかり追いかけているのではなく自ら新しいビジョンを構築していかなくてはならないということになる

水野氏はそういう社会での3つのビジョン?を挙げていた①近い ②ゆっくり ③寛容 の3つ①近いというのは少しわかりにくいが要するに資本主義社会では「より遠くまでより早くよりたくさん」が価値観でありそのための「競争」が前提だったが資本主義卒業後の社会では「身近なところで、chậm、優しく生きる」ことが柱になるということのようだ

それはまさに現代のアーティストの生き方そのものではないか資本主義の社会ではアーティストは生きにくい(帝国主義独裁体制では論外)かつては(あるいは今も)アーティスト=貧乏が世の常識だったきわめて少しずつではあるがアートの価値観が増しつつあると感じられるようになってきたのはそういう社会が次第に現実化してきたことの証かもしれない
 資本主義の一つの断末魔それが今やあらゆるところで起きそれらが繋がり始めているのが戦争というかたちなのだろうか「核戦争でリセット」なんてのは痛ましすぎる