タイムカプセル

12月のベゴニア  F6 水彩 2011

Tôi nhận được một phong bì từ em trai tôi đang ở nhà.。Ah、Tài liệu mẫu đã được tạo.、Tôi tình cờ nhìn vào mặt trước và thấy địa chỉ đó là tên con trai tôi.。Nó là gì?

Một tấm bưu thiếp được gửi kèm theo một lá thư đơn giản của anh trai tôi.、Những gì anh ấy cho tôi xem là、Tôi viết bài này khi con trai tôi đang học lớp 4 tiểu học.、mười năm sau、Đó là một tấm bưu thiếp gửi cho tôi khi tôi 20 tuổi.。Tôi được yêu cầu viết ra một địa chỉ hợp lệ ngay cả sau 10 năm.、Tôi đã viết địa chỉ của bố mẹ tôi.。Cá nhân tôi chắc chắn tôi sẽ chuyển đi (đúng hơn)、Mong muốn làm như vậy) cũng được thể hiện ở đó.。

Ngay cả em trai tôi cũng có vẻ ngạc nhiên.、私たちはもちろん本人ももうすっかり忘れてしまっていたらしい葉書きには三人で那須に行った時の写真が印刷してあった三脚を使って自分で撮影し自分でパソコンを使って印刷した葉書きに学校で文章を書いたという

十年は短い私たち親から見れば子どもは図体ばかり大きくなるが中身はちっとも成長していないように見えるでも子どもがそれを書いたときは10歳それまでの人生と同じ長さの未来など遠い遠いかなたに違いない私自身の記憶に照らしてもそうだ

葉書きの最後に「お父さん、Tôi tự hỏi mẹ bạn thế nào rồi?。Tôi hy vọng anh ấy chưa chết.”。Cho trẻ em、cha mẹ quan trọng hơn đất nước、gần gũi hơn xã hội、Anh ấy là người không thể thay thế, người bảo vệ tôi bằng máu của tôi.。Không có nó, chúng ta không thể xây dựng ước mơ cho tương lai.。sự bất hạnh của cha mẹ、xui xẻo、Sự kém cỏi phủ bóng đen lên tương lai của một đứa trẻ.。trong giây lát、Tôi nên mang theo loại ô nào?、Tôi tìm kiếm trong trái tim mình để xem nó đang phủ bóng như thế nào.。

Những đứa trẻ mất cha mẹ trong trận động đất lớn ở phía Đông Nhật Bản thậm chí còn mất đi cái bóng đó.、Tôi nghĩ về nó một lần nữa。"Tôi hy vọng tôi chưa chết" nghĩa là gì?、Nó cũng cho thấy rằng trẻ em cảm nhận được thực tế này trong trái tim mình.。Mười năm sau, bạn có thể cảm thấy không may mắn và nghĩ, “Tôi ước gì cha tôi là một người tử tế hơn về mặt xã hội”.。

Con cái không thể chọn cha mẹ。Đó là lý do tại sao bản thân trẻ em cần có lý tưởng.。Tôi không thích những đứa trẻ tôn trọng cha mẹ (trước đó chúng không tôn trọng họ)。(Từ góc nhìn của một đứa trẻ) Chỉ cần cha mẹ chu cấp thức ăn và tiền bạc là đủ.。Lấy cha mẹ làm bàn đạp、Nếu bạn có thể tạo ra thế giới của riêng mình thì tốt thôi.。Tôi đang nghĩ đến việc để lại một viên nang thời gian cho bản thân mình sau 10 năm nữa.。 28/1/2012

いよいよ個展だ

ホニュウルイの風景 F6 2011

いよいよ個展全然準備らしい準備も出来ておらずこれからジョイフルへ行ってテープを買い額縁代わりに周囲をぐるりと回して出品しようという横着な神経に我ながら愕然としているところここ数日は筆さえ握る時間が無い(このブログは?)

最大作はほぼ300号の「円盤投げの男」(あえて未完のまま出品)なぜ円盤投げなのかは会場で考えて下さると有り難いですが最小は4号の数点時間からいえば4号、6号がもっとも時間がかかり大きくなるほど短時間で描かれているそれは今回だけでなくいつものことだたぶん私自身の内面的な性向がそういう結果につながっているのだろうと思っている

「ホニュウルイの風景」は出品作の1点今の段階での感想だが本当は今回の真のタイトルはこれだったかも知れないと感じている作者としての私の思いは別にして見て下さる方のすべてにポジティブなものネガティブなものそれぞれいろんな感想があると思う。Xin vui lòng、それを聞かせて頂きたいと願っている 2011/12/06

今年の最後は「めまい」で終わるのか?

HANA(水彩・部分)2011

個展を目前に控え忙しいのと体調不良とで最後のチャレンジが止まってしまった

忙しいのは仕方ないとして困っているのは「めまい」数日前の朝から急に始まった

buổi sáng、布団を上げようとした瞬間天井がグルグルと回り出し布団の上に突っ伏してしまった「昨日無理はしなかったはずだが?」ととっさに回想したヘルニアのある首への負担が原因だと思ったのだすぐに治まったがふたたび体を起こしたらまたしても天井が回る

May mắn、その2回だけでその日は済んだが車の運転の時は緊張したひょっとした拍子にめまいが来たらどうしようと心配だったが何とか仕事は終えた頭痛はないが頭の中に圧力が感じられる血圧を測ると125-92上はともかく最低血圧が高すぎる普段は血圧優等生で100-70前後時々上が100以下になり低血圧ではないかと心配になるほどだからこの92はとても気になっためまいは今も時々起る(寝ていても)ネットで調べた限りでは良性で放っておいても数カ月以内に治るものらしいのだが

その日実家の弟から電話父の容体に重大変化かと緊張したがやっと地元に近い病院への転院の話だった(これまでは病院へ通うこと自体体力的にも大変な負担だった)これからのことについてもいろいろ話し合おうということになった父の具合も気になるし個展終了後なるべく早く青森に行かなければという気持が強くなった

田舎は医師も病院も限界に近いほど不足している(そのために一つひとつの病院が過密になり医師の負担は増し高齢の患者ばかりが溢れている)近くに転院出来たといっても車が無くては見舞い一つが大仕事になってしまう青森まで一人で車を運転し帰ってこなければならないそれ自体も大きな負担だが途中でめまいでもしたらどうしようと新たな不安がある今年は最後の最後まで落ち着かない年になりそうだ