藤澤伸介展‐急げ

表参道・六本木ヒルズの顔「同潤館」個展会場はこの2階右側
森には小さな焚き火がある温まっていきなよ
想像力さえあればいつでも来れる森だぜ
森の四天王
森に棲むものたちが珍しそうに青山通りの人間どもを眺める

11月20日(水)東京渋谷区表参道ヒルズでの「藤澤伸介展」を拝見してきました場所は東京の目抜き通りの一つ表参道再開発で作られた表参道ヒルズの一角に日本の近代建築の出発点のひとつ「同潤会アパート」の外観(一部)が建築遺産として保存的に残されていますそこの小さな画廊スペースに “森を持ち込もう” としているのを感じました(以下 “Takashi” の独善的感想です)

いいDMですねご案内を頂いたときこの一枚で作家が何を伝えたいかが解るような気がしましたそして会場に貼られた一枚の手書きのメッセージ独自の暖かみのある文字を含め全身で表現する姿に感動しますこの会場を選んだこと自体がすでに彼の表現であって決して偶然ではありません

冒頭“森を持ち込もうと・・” はわたしの語彙不足ですね森の自然や大きさ深さをもし作者の手で “持ってくる” の意味に感じさせてしまったならそれは藤澤さんの真意とは真逆の感覚かもしれません
 彼の表現したいのは“『森』への畏怖と憧憬”「尊敬」に近いとさえ言っていいかも知れません海の泡淡いみどりの葉のように生まれ枯葉のかけらのように消えていく無数のいのちの端々そこに束の間現れる断片的な夢の言葉言葉を持たない生き物たちの蠢き(うごめき)やわずかな振動だけで伝わる微かで必死なコンタクトそれらが見せる笑いとも泣き顔とも言い得ぬこわばった小さな貌(かお)たちそうした森の奇跡の粒々を藤澤さんは土や木や針金カッターナイフなどを使って必死に拾い集めてきたように感じます

「龍の棲む森」は藤澤さんのイマジネーションですがそこに彼は君臨してはいません主はもちろん「龍」藤沢さんはそこでは一介の工人(作る人)でありむしろその「門番」に甘んじているかのようです森への入り口は一つではありません奥もどこまで深いのか門番でさえ知ることはできませんなかではいつの間にか他の森にも繋がります。bất cứ lúc nào、だれでもどこからでもどうぞと藤澤さんが誘っていますよ龍の棲む森へどうぞ、Và。

địa điểm:ギャラリー同潤会
   渋谷区神宮前4-12-10 表参道ヒルズ同潤館2階(東京メトロ表参道駅A2 より徒歩2分) 
   https://www.gallery-dojunkai.com
会期:2024年11月20日(水)~25日(月)。11:00~19:00(最終日は17:00ĐẾN)。
 急いでください

Bản phác thảo trạng nguyên

Bản phác thảo trạng nguyên

ここ1年ほどスケッチばかりで過ごしてきたたまには本画を描かないといけないと思いつつ

サイズの大きな絵を描くと発想が違ってくるそれは半分は脳の方から来るものだが半分は身体の方からも来るサイズが大きいと筆のサイズが違う一本の線の長さが違うそこにかける腕の力が違うその腕を動かす身体全体の姿勢や動きが違うそしてそれを見る―それが発想そのものに関わってくる

Bản chất của quan điểm

Phác thảo hoa hồng và hoa lan

Khi nhắc đến phối cảnh, bạn sẽ nghĩ ngay đến “vẽ phối cảnh”.、“À、Những người nghĩ rằng “Tôi không giỏi việc đó”.、Những người nghĩ rằng họ đã thành thạo việc vẽ phối cảnh、Không cần phải thất vọng、Tôi không nghĩ thế là đủ。

Quan điểm đã diễn ra như thế nào? -luật xa gần、Đó là vì tôi muốn thể hiện cảm giác về khoảng cách.。nhưng、Tại sao bạn muốn thể hiện một cái gì đó như thế? -đó là、Phân biệt điều bạn thích và điều bạn không thích、Đó là để thể hiện、tôi nghĩ。

Con “yêu mẹ”、Vẽ mẹ lớn hơn (so với bố)。Bởi vì đó là một cảm giác chân thật về khoảng cách。Gửi người mẹ thân yêu của tôi、Trẻ em luôn ở bên nhau。Người mẹ nhìn cận cảnh là một “vật thể” lớn đến mức đôi khi nó tự che khuất chính mình.。Bố tôi cũng tốt bụng nữa、Tôi không thể giống mẹ tôi được.。Vậy là hơi xa rồi、Trông hơi nhỏ。Chỉ đủ gần để tôi có thể nhìn thấy bộ râu chưa cạo của anh ta.。
Khi tôi nhìn vào những bức vẽ của trẻ em、Sự khác biệt về khoảng cách được thể hiện rõ ràng。Đây chính là bản chất của “quan điểm”、Tôi dần dần nghĩ rằng。

tôi có yêu bạn không、Bạn có ghét nó không?。Bạn có thích hương vị này hay không?。Bạn có muốn mặc bộ quần áo này hay không?。Đó cũng là mặt trái của quan điểm.。Từ góc nhìn của một đứa trẻ、Dù người lớn thích hay ghét tôi、Các vấn đề chính liên quan đến sự sống còn của trẻ em。Con người đã như vậy kể từ khi họ được sinh ra.、Đo khoảng cách với người và vật khác ngoài bản thân bạn、Bạn đã tạo ra chuyên ngành của riêng mình phải không?。Đó là nguồn gốc của quan điểm。
Bằng cách này, cảm giác về khoảng cách với con người và vạn vật sẽ tích lũy thành một thứ gì đó riêng biệt đối với mỗi người.。Nhưng chỉ điều đó thôi sẽ không truyền tải được câu chuyện một cách cụ thể nên cần có một công cụ chung.、って生み出されたのがたとえばメートル法などの距離の単位だったりちょっと跳んで「透視図法」なのではないかとわたしは想像します
 あなたの心の中にあなた自身の「遠近法」があるのをわたしは知っています。Cái đó、見せてくださいね